Câu chuyện về cái giếng đồng trong tiểu thuyết và cái chết từ từ
Có một sự thật dành cho những kẻ dở người như tôi là, nếu có bỗng
dưng tôi biến mất, có lẽ chỉ có chính bản thân tôi là quan tâm và lo
lắng đến chuyện đấy thôi
Tôi lại đọc lại Rừng Nauy một lần
nữa. Tôi cho rằng với một số người ( có thể họ cũng nghĩ thế ), cuốn
tiểu thuyết này là một thứ thật sự vớ vẩn. Tôi mặc kệ họ. Đọc một cuốn
tiểu thuyết, ngẫm từng lớp lang của nó cũng như lần mở từng lớp xiêm y
người con gái vậy. Tùy vào từng người mà việc đấy nhanh hay chậm, có
thành công hay không ( hai câu này tôi chép ý tưởng đấy). Đọc Rừng Nauy
đối với tôi thật sự là một sự giải thoát to lớn cho những thứ đen ngòm
méo mó trong tâm trí tôi. Tôi cũng chẳng biết được cái thứ đen ấy nó
xuất hiện khi nào, tại sao, như thế nào. Tôi chỉ biết rằng mỗi ngày trôi
qua nó lại lớn hơn, đen hơn, nhớp nhúa hơn. Và cái thứ kinh tởm ấy luôn
để lại những vệt đen vô tận mỗi khi chuồi qua tôi, như vũng nhầy một
con ốc sên để lại, và gieo rắc cho tôi một thứ buồn bã u sầu trống hoác
mà không có thứ gì có thể đổ đầy ngay được. Những khi ấy, tôi chỉ muốn
trốn tránh mọi thứ, biến mất. Nhưng sự thật thì, như đã nói bên trên,
việc tôi có biến mất hay không, thực ra chỉ có mình bản thân tôi quan
tâm đến chuyện ấy. Bởi vì tôi luôn đóng chặt cánh cửa với mọi người. Tôi
vô tâm và hững hờ với tất cả. Vì thế, tất cả vô tâm và hững hờ với tôi.
Âu cũng là quy luật nhân quả mà thôi
Cái giếng đồng, thật
ra thì chẳng ai biết nó ở chỗ. Nó lẩn khuất đâu đấy, trong rừng già,
giữa cánh đồng, dưới thung lũng, ngoài thảo nguyên... Nó sâu hun hút, và
đen ngòm. Và dĩ nhiên, nó luôn rộng mở chờ một kẻ xấu số lang thang một
mình rơi xuống. Nó sẽ hết sức sung sướng mà nuốt chửng lấy nạn nhân,
ngắm nhìn họ gào thét đến rách phổi trong cái tăm tối đặc quánh. Rồi,
bằng một niềm hạnh phúc to lớn, nó từ từ hút đi sự sống và niềm hi vọng
của kẻ mất tích. Rồi thì, mãi mãi người đó sẽ nằm dưới ấy, lạnh lẽo. Rốt
cục, đến khi một ai đó nhận ra sự thiếu vắng của một người, bắt đầu tìm
kiếm, rồi nhận ra rằng sẽ không tìm được nữa, thì người ta cũng chỉ có
thể buông một kết luận rằng : "Ô, ông ta rơi vào cái giếng đồng rồi, bỏ
cuộc thôi". Và thế là, họ thôi mọi thứ, quay lại cuộc sống của chính
mình, người mất tích vĩnh viễn nằm đó. Rồi đến một ngày, lại có một
người khác rơi xuống, họ cũng lại sẽ dáo dác tìm, và rồi cũng bỏ cuộc
như một chu kì không bao giờ thay đổi. Đó là câu chuyện về cái giếng
đồng.
Đôi khi, tôi thấy mình thật bất thường và có tí lệch
lạc khi giữa đêm khuya ngồi đọc Rừng Nauy và nhớ đến cái giếng đồng.
Tôi luôn muốn mình nghĩ đến những gì đẹp đẽ hơn một tí trong cả cuốn
tiểu thuyết dày, về thứ tình yêu đẹp đẽ nhưng bất hoàn chỉnh, về cánh
đồng tuyết trắng mênh mông trong bộ phim chuyển thể, về làm tình, và về
khối thứ khác. Nhưng tôi lại chỉ nhớ đến cái giếng ấy. Và bỗng nhiên,
tôi lại khao khát một lần tìm thấy cái giếng ấy và trèo thử xuống. Tôi
sẽ thòng một sợi dây thật chặt, nối tôi với cái thế giới này, rồi chậm
rãi leo xuống. Tôi sẽ thu hết cái thứ bóng tối lãnh lẽo ấy vào tâm can,
nếm trải nó thật sâu sắc như đang ngậm trong miệng một hớp rượu vang hảo
hạng. Tôi sẽ trốn tịt dưới ấy, để khi người ta dáo dác tìm tôi, tôi sẽ
biết được rằng thật ra thì có ai quan tâm? Sau đấy, tôi sẽ lừa cái đống
đen nhớp trong tâm trí của tôi chui ra, từ từ bẻ gãy nó, giải thoát cho
chính tôi. Để rồi, khi hớp rượu ấy hết vị, tôi sẽ nhổ toẹt hết, trèo lên
khỏi cái giếng, và dõng dạc tuyên bố rằng, tôi đã chiêm nghiệm được nỗi
cô đơn. Cái cảm giác ấy sẽ thật rất tuyệt vời. Thế nhưng mà, sự đời nó
sẽ khác. Cũng như bao người, tôi sẽ không bao giờ tìm được cái giếng ấy.
Tôi sẽ phải tự tưởng tượng ra cái sự tối đặc của nó, và sống cùng cái
đống đen đang lớn dần mỗi ngày. Xét cho cùng thì, đằng nào mỗi khi đi
ngủ tôi cũng sẽ lại gặp nó thôi mà.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét